Từng sống ở Hà Nội, khi đi xa rồi, bạn có nhớ về ly trà đá vỉa hè?

Đăng bởi: Minh Huyền   -   Thứ sáu, 10/08/2018, 14:29 PM

Trà đá không ngon. Với mức giá vài nghìn lẻ, có khi đưa lên miệng, kề vào mũi vẫn chẳng ngửi thấy hương trà đâu nhưng người ta vẫn uống.

Bao năm trôi đi, thành phố đã hiện đại lắm rồi, người ta đã có đủ lựa chọn nào Starbucks, nào Highlands nhưng ly trà đá vẫn "sống". Nó ở lại với Thủ đô sau bao năm dài tháng rộng và muôn đời, dùng mãi một chiêu bài để chinh phục thực khách: ấy là sự giản dị.

Chao ôi, giữa không gian phố cổ, nhà mặt tiền nào cũng buôn bán mà vẫn còn những ngôi nhà trổ ra một cái cửa sổ tí hon. Tất cả nhà mặt phố Hà Nội đã mở cửa thông toàn bộ, tìm thấy những ngôi nhà trổ cửa sổ thì gần như chuyện cổ tích. Thế mà vẫn có ngôi nhà kiểu đó trên phố lớn. Một cánh cửa sổ mở toang, trên cửa sổ treo những gói bim bim nhiều màu sắc, chính giữa đặt vài chai nước, gói thuốc lá và kê sát chân tường là một cái bàn nhỏ, hai chiếc ghế mây.

Ảnh Bình Nguyễn

Ảnh Bình Nguyễn

Uống trà đá không hẳn là thú vui, chỉ biết uống là uống. Uống để có chỗ ngồi nói chuyện cho thoải mái, để xua đi cơn khát, sự nóng nực hay lạnh buốt hoặc đơn giản là cho đôi chân nghỉ ngơi sau những phút cuốc bộ, chạy xe cực nhọc.

Hà Nội vội vã nhưng bên ly trà đá, hình như nhịp sống thoáng chốc chậm lại. Đang bận việc nhưng vì mệt quá, khát quá, người ta vẫn có thể tấp xe vào vỉa hè, ngồi xuống, uống cạn một ly trà đá. Nếu rảnh hơn hoặc lúc chờ đợi ai đó, trà đá là sự lựa chọn lý tưởng. Cứ uống thôi vì Hà Nội không vội được đâu!

Bên ly trà đá, người ta kể về đủ chuyện. Nào chuyện mẹ chồng nàng dâu, vợ chồng cãi nhau buổi sáng, chuyện yêu đương hay công việc ở cơ quan. Giữa phố xá người qua kẻ lại, họ cứ kể to và rành rọt, chẳng sợ ai nghe tiếng. Kể chán những chuyện vụn vặt, họ kể đến chuyện quốc gia đại sự. Phút giây ấy, họ như quên hết mọi áp lực bộn bề của cuộc sống. Quán trà nhỏ nhưng quán nào quán ấy như đều gánh đủ hỉ nộ, ái ố của bao nhiêu con người.

"Cho tôi xin một ly trà đá

Góc phố nơi tôi hay về qua

Cho tôi quên tạm những vội vã

Nghe anh em chuyện đời vui buồn”

Trà đá vỉa hè vốn bình dị. Ngày thường có thể người ta quên nhớ tới nó, khi nhắc tên nghe có vẻ nhàm chán nhưng chợt nhận ra khi đi bộ mệt mỏi, những lúc muốn tán ngẫu thiếu nó thật là tồi tệ biết bao....

Nguồn: Facebook Hà Nội

video xem nhiều