Mùa tóc sâu trên vai áo mẹ

Nắng lấp lánh tóc mẹ. Mấy sợi tóc sâu được nhổ bật lên làm mẹ dễ chịu. Mẹ cứ ngồi như thế, lim dim, đến khi chúng tôi mỏi tay thì mẹ cũng đã ngủ gật rồi.

Mẹ có tóc sâu. Những sợi trắng bé xíu, sợi dài nhất chỉ độ một lóng tay, xoăn tít, thường làm mẹ ngứa ngáy khó chịu. Mỗi trưa, khi công việc của ngày đã xong phân nửa, tranh thủ nghỉ ngơi, mẹ hay gọi chị em tôi lại nhổ tóc sâu. Mẹ ngồi ở bậu cửa. Dáng nhỏ bé, gầy guộc, lặng thinh như tượng. Nắng lấp lánh tóc mẹ. Mấy sợi tóc sâu được nhổ bật lên làm mẹ dễ chịu. Mẹ cứ ngồi như thế, lim dim, đến khi chúng tôi mỏi tay thì mẹ cũng đã ngủ gật rồi.

Mẹ thích được tôi nhổ tóc sâu. Mắt tôi tinh nên nhổ nhanh và được nhiều. Tôi thường để tóc sâu lên tay áo mẹ. Thỉnh thoảng, ba đi công tác về, ba cũng nhổ tóc sâu cho mẹ. Mắt ba yếu, tay lại hay run nên ba nhổ chậm, cẩn trọng từng sợi tóc. Mỗi sợi tóc sâu nhỏ xíu đong đầy tình yêu thương của đôi vợ chồng đã ngoại ngũ tuần.

Em trai tôi đang tuổi ăn tuổi lớn. Cái chân nó thích chạy chơi hơn là ngồi nhổ tóc sâu. Mỗi lần mẹ nhờ nhổ tóc, nó hay ra điều kiện:

-“Một sợi năm trăm nghe mẹ!”.

Mẹ la toáng: -“Thôi đi! khỏi, khỏi! năm trăm một sợi, tiền đâu mẹ trả? hết tiền rồi!”

Thằng nhỏ lại kỳ kèo: -“Rứa hai trăm cũng được”.

Mẹ hạ giá: “Một trăm thôi. Không nhổ thì mẹ nhờ chị mi!”

Em tôi làu bàu: “có mỗi một trăm. nhổ mỏi cả tay” dù rằng vẫn vạch tóc mẹ ra tìm những sợi tóc sâu. Tôi cười vang mỗi lần em như thế. Ba chỉ lắc đầu cười. Hạnh phúc ngân nga…

Tôi đi học xa, lâu rồi không nhổ tóc sâu cho mẹ. Mỗi tuần về thăm nhà, tôi hay đi chơi với bạn hơn là ngồi cùng mẹ.

Nhổ tóc sâu cho mẹ 

Nhổ tóc sâu cho mẹ 

Chủ nhật này về, tự nhiên thấy chán đi cùng lũ bạn, tôi ở nhà. Trưa, mẹ bảo tôi nhổ tóc sâu. Mẹ lại lặng lẽ ngồi bên bậu cửa. Lim dim. Gà gật. Tóc mẹ đầy nắng. Cùng với tóc sâu, những sợi bạc trắng lấp lánh nắng. Một sợi bạc. Hai sợi bạc… Năm sợi bạc… Tôi thả những sợi bạc ra cùng gió, chỉ để tóc sâu lên tay áo mẹ. Tôi lay khẽ vai mẹ: “dạo này ít tóc sâu mẹ ạ! Thôi, mẹ đi nghỉ đi!”

Mẹ ngủ. Tôi ngơ ngẩn ra vườn. Vườn nhà đầy nắng. Vườn nhà đầy gió. Em tôi ngồi xuống cạnh bên. Không dưng, nó nói bâng quơ: “Bữa ni tóc mẹ bạc nhiều!”…

Nguồn: Bùi Cường

video xem nhiều