Đừng làm tổn thương con trẻ bằng những trò đùa ác ý!

Đăng bởi: Cát Tiên   -   Thứ bảy, 11/08/2018, 11:49 AM

“Lòng hận thù của tôi vẫn còn âm ỉ mãi tới tận khi tôi chứng kiến một vụ ông chú trêu đùa một đứa con nít khác cùng họ nhà mình, cũng với câu chuyện y chang như câu chuyện mà ông đã đánh lừa tôi” – Phong Phạm Thi trải lòng.

Hôm qua (10/8), tài khoản facebook có tên Phong Phạm Thi đã đăng tải một câu chuyện của chính mình, nạn nhân của một trò đùa ác ý của người lớn gây ám ảnh và tự dày vò bản thân trong suốt những tháng ngày mà đáng lẽ được vô tư, hồn nhiên vui đùa cùng chúng bạn.

 

 

Phạm Phong Thị kể: “Ngày còn bé, tôi đã từng bị một ông chú họ trêu chọc. Chú ấy là người lớn tuổi và rất có uy tín với mọi người trong gia đình, dòng họ. Một hôm, thấy tôi đang bế em chơi ngoài đầu ngõ, ông liền gọi tôi ra chỗ vắng rồi với nét mặt đầy vẻ bí mật, ông khẽ bảo tôi:

- Này con Phong, mày có biết mày không phải là con gái ruột của bố mẹ mày không? Còn tao thì tao biết rất rõ, mày nguyên là một đứa trẻ bị bỏ rơi ngoài chợ. Mẹ Ch. mày đi qua thấy mày còn đỏ hỏn, bị quấn trong đống tã lót, vứt ở ngoài đầu chợ thì thương tình đem về nuôi. Chứ lâu nay mẹ mày không nói gì về chuyện đó với mày à?

Thật khó mà diễn tả được cảm xúc của tôi lúc đó. Chỉ biết rằng, tôi đang cõng đứa em trên lưng, tự nhiên tay tôi mỏi rụng rời rã xuống, đánh rơi cả em tôi xuống đất. Mặc kệ em khóc bò lê bò càng, tôi vội vàng ôm lấy chân ông chú, nước mắt chan hòa, miệng hấp tấp hỏi:

- Có thật vậy không hả chú? Chú nói thật không đấy?

 

 

Khi thấy ông chú nghiêm mặt, gật gật đầu xác nhận, tôi càng thêm sợ hãi. Ông ta lại bồi thêm:

- Câu chuyện này chỉ có tao biết, mày biết với mẹ mày là biết thôi. Ngoài ra không có một ai biết cả. Tao nhớ, hình như con mẹ đẻ ra mày chính là một con mẹ ăn xin hay lê la ở chợ. Nó có chửa với ai không biết rồi thì đẻ ra mày  nhưng vì nhà nó quá là nghèo, không có nhà có cửa, cũng không có gạo thóc nuôi mày cho nên mới phải vứt mày ra đống rác ngoài xó chợ chứ. May mà lúc đó có con mẹ Ch. đi qua, tao mới mách cho mà biết nên nó mới hứng lấy, đem mày về nuôi, chứ không thì mày đã chết ngỏm từ hồi tám hoánh rồi. Ờ, mà lâu nay sao tao không thấy bóng dáng tăm hơi cái con mẹ ăn xin ăn mày của mày đâu nhỉ?

Chao ôi! Từng lời từng chữ của ông chú như rót lửa vào tai tôi, khiến cho trái tim non nớt của tôi rát bỏng. Lòng tôi đau thắt lại, y như có cành gai đang cào nát. Tôi bàng hoàng, thảng thốt và lo sợ đến cháy lòng. Tôi chỉ sợ chuyện này mà vỡ lở ra thì mọi người xung quanh sẽ biết hết, họ sẽ khinh rẻ tôi, xa lánh tôi. Chị em tôi mà biết thì rồi họ sẽ coi tôi như người thừa vì không cùng máu mủ, ruột rà. Và điều tôi lo sợ nhất là khi người đàn bà ăn mày kia mà biết chuyện tôi vẫn còn sống, vẫn khỏe mạnh ở đây thì rất có thể, một ngày nào đó, bà ta sẽ tìm đến nhà tôi để bắt tôi đi. Khi ấy, tôi sẽ chỉ là một con bé ăn mày đói rách, nhếch nhác, bẩn thỉu, người bốc mùi hôi hám mà thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp trên đường.

 

 

Từ khi nghe được chuyện đó, tôi luôn sống trong nỗi ám ảnh, đau xót, giày vò. Tôi bắt đầu để ý thấy chị trong nhà vẫn yêu thương tôi như trước, còn bố mẹ tôi thì luôn đối xử bình đẳng với mọi đứa con, không bao giờ có sự phân biệt. Thật ra, tôi lại thấy trong nhà, mình là đứa được bố cưng chiều hơn cả, có lẽ vì tôi mang một tí chút gọi là “gen văn chương” của bố chăng?

Rồi cùng với thời gian, nỗi lo sợ mình chỉ là “đứa con hoang”, "đứa con nuôi" cứ lớn dần lên trong tôi, nhiều lúc theo cả vào giấc ngủ. Có đêm, tôi giật mình tỉnh giấc, chợt nhớ đến chuyện mình là lòng tôi lại thấy buồn rầu, xót xa. Tôi lặng lẽ nằm khóc thầm, nước mắt ướt đầm cả gối. Tôi rất tin vào câu chuyện mà ông chú đã gieo vào đầu tôi mà không một mảy may nghi ngờ. Niềm tin thơ ngây trong tôi càng được củng cố khi thấy ông ấy thỉnh thoảng lại chặn tôi lại giữa đường, hạ giọng đầy bí mật như thì thào vào tai tôi:

- Này con Phong, chú bảo thật này, mày cũng đừng có lo lắng quá nhé! Nếu như mà tao đây không nói ra bí mật đó của mày thì cái nhà ăn xin kia, nó làm sao mà biết được tông tích mày hiện đang ở đây? Mà một khi nó không biết thì nó cũng chưa thể đến bắt mày đi được đâu! Đừng có lo, cháu nhé! Hơ hơ.

Nói xong, ông ấy liền mím chặt môi lại, nháy mắt ranh mãnh nhìn tôi vẻ bí hiểm càng khiến tôi thêm sợ hãi. Tôi chỉ cảm thấy căm thù ông ta, căm thù cuộc đời mình, căm thù cả ông trời sao nỡ để tôi bị sinh ra bởi người mẹ ăn mày ăn xin không có lòng từ tâm, đang tâm vứt đi đứa con mà mình dứt ruột đẻ ra. Nói chung bấy giờ, tôi thấy chán sống và hận đời kinh khủng... Rồi cũng từ hôm đó, tôi không còn thích theo người lớn ra chợ nữa vì sợ lỡ ra đó bị bà ăn mày đó nhìn thấy sẽ bắt mình đi. Tôi bắt đầu thu mình lại trong cái vỏ ốc và cố giấu đi những giọt nước mắt tủi hờn.

 

 

Với suy nghĩ ngây thơ kiểu trẻ con, tôi ghét ông chú thậm tệ, ghét đến nỗi chỉ mong sao ông ta chết quách đi để... “bịt đầu mối”. Vì tôi nghĩ bụng: câu chuyện bí mật này chỉ có ông ta và mẹ tôi là biết rõ. Mẹ tôi thì không lo, vì dù thế nào đi nữa, bà cũng vẫn thương tôi, bản chất bà là người tốt bụng, hay thương người và lại là cán bộ Đảng. Chỉ có ông chú tôi là người đáng lo thôi. Lỡ mà ông nói ra với ai thì coi như đời tôi cũng tiêu luôn... Chính vì thế, có một lần (và cũng là lần duy nhất trong đời), tôi đã giở trò “hãm hại" người khác và người đó chính là ông chú họ của tôi.

Lần ấy, sau mấy trận mưa rào lớn gây lụt lội, nước lũ dâng lên ngập đường đã cuốn phăng cây cầu bắc qua cái rãnh nước đi vào nhà ông chú. Gọi là cầu chứ thực ra nó chỉ là một thanh gỗ nhỏ sơ sài, hai đầu kê gối lên hai hòn gạch ở hai bên rãnh. Thấy mấy đứa trẻ con cùng trang lứa nô đùa chạy đuổi nhau sầm sập qua cầu, cầu bị bập bênh, hơi hụt một bên nên có đứa bị té ngã sấp xuống cống, người ướt như chuột lột, tôi liền bỏ em đứng xuống đất, đến kê lệch đi một chút cho ông chú đi qua sẽ bị ngã xuống rãnh nước bẩn cho hả dạ. Nào ngờ, khi ông đi hái dâu về đến ngõ, ông đã đứng sững lại nhìn và phát hiện ngay ra cái cầu bị kê hụt một bên, ông liền kê lại cho chắc chắn rồi mới đường hoàng bước qua. Thế là “âm mưu đen tối” của tôi bị thất bại thảm hại.

Và rồi, lòng hận thù của tôi vẫn còn âm ỉ mãi tới tận khi tôi chứng kiến một vụ ông chú trêu đùa một đứa con nít khác cùng họ nhà mình, cũng với câu chuyện y chang như câu chuyện mà ông đã đánh lừa tôi. Song lần này, tôi biết đích xác là ông ta nói điêu vì em ấy thực sự là do mẹ em đẻ ra. Chính mắt tôi đã trông thấy thím mẹ của em đi đẻ ngoài trạm xá về nhà và bế em trên tay mà. Từ đó, tôi mới hết lo, hết buồn, hết sợ và gánh nặng trong lòng bấy lâu mới cất được đi…

Thế đấy, chỉ một trò đùa ác ý của người lớn mà hãm hại cả một quãng đời con trẻ. Tâm hồn trẻ thơ rất mong manh, non nớt như mầm non mới nhú đã sớm bị héo tàn chỉ vì sự trêu đùa vô ý thức của người lớn xung quanh. Tôi chẳng hiểu sao người ta lại có thể vui thú được khi thấy một đứa trẻ con khờ khạo, yếu đuối phải sống trong nỗi đau đớn, sợ hãi, tủi nhục chỉ vì tin theo lời họ.

 

 

Thật ra, trẻ em, nhất là những bé còn nhỏ tuổi thường rất tin vào lời người lớn. Mỗi khi được nghe một câu chuyện thì dù là chuyện tưởng tượng không có thật, chuyện cổ tích hay cả thần thoại, chúng cũng cứ tin là thật. Và nếu như ai kể cho chúng nghe một câu chuyện bịa đặt ác ý (kiểu như chuyện ông chú tôi đã kể với tôi) thì vô hình trung đã đặt đứa trẻ trước một tình huống đầy tính hiểm họa nghiệt ngã mà nó phải gánh chịu quá sức. Áp lực tâm lí mà người lớn vô tình tạo ra sẽ giết chết tâm hồn con trẻ. Thực ra, trẻ con đâu có tội tình gì mà phải chịu đựng một nỗi đau tinh thần lớn đến như thế?

Kỉ niệm không vui này đã qua đi lâu rồi nhưng nó như một vết sẹo xấu xí hằn sâu trong ký ức của tôi. Hôm nay, tôi muốn kể lại câu chuyện này cho các bạn cùng nghe như một lời nhắc nhở tất cả mọi người, chúng ta khi chơi đùa với trẻ nhỏ. Xin đừng bao giờ dọa dẫm hay trêu đùa ác ý, các bạn nhé! Vì nhiều khi chúng ta tưởng chỉ là chuyện trêu đùa cho vui thôi nhưng vô tình, ta đã trở thành người độc ác mà không tự biết".

video xem nhiều